Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bi viết khc


Tạp Bt


Sch


Lin lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


MU PHƯỢNG K ỨC

- Đo Thị Thanh Tuyền - 

 

C vật g thc vo bụng cng lc với cảm gic hụt chn lm anh giật mnh chong tỉnh. Trong tm trạng bềnh bồng của giấc mơ khng r rng với cu chuyện thực hư, hư thực, anh mở mắt mơ mng một lc rồi nhắm lại; mở mắt lần nữa anh mới nhận ra mnh đang nằm cạnh con gi v ci thc vừa rồi do n trong tư thế trở mnh bắt chn qua bụng anh. Anh nhn sang con gi đang ngủ thật say, hai tay m chặt con bp b barbie, mi mm lại cng với ci cau my c vẻ như n đang c một cuộc tranh ci kịch liệt trong giấc mơ. Anh đon vậy, bởi vẻ mặt ny l điệu bộ hăng sng mỗi lần n cng hai thằng anh tranh luận vấn đề g đ m n quyết liệt phải ginh lấy phần thắng. Sợ con bp b c thể lm cấn người khi con b trở mnh, anh nhẹ nhng lấy n ra khỏi vng tay con b đặt ln hộc tủ đầu giường. Con gi 7 tuổi của anh đang trong thời kỳ si m lũ barbie. N lun bận rộn với chuyện đầu tc, quần o của lũ bp b v anh lun cảm gic rối mắt với lủ khủ những gương lược, đồ trang sức b t bủa vy lấy n mỗi khi n chơi tr chơi bp b. Cn, đối với hai thằng anh con trai lớn của anh th bp b l thứ đồ chơi v tch sự nhất, lun l đề ti để chng chọc tức con b. Ngắm nhn chn đứa con gi, tia nhn của anh lướt qua mi tc dy v mượt của vợ v dừng lại ở gương mặt cũng đang say ngủ. Bất chợt anh lại chăm ch đến hai hng lng my đen, đều nt được sự can thiệp của chuyn vin thẩm mỹ. Thật ra, anh chẳng bao giờ để đến chuyện điểm trang son phấn của vợ nhưng đi lng my nt qu gợi sự ch của anh hơi lu. Về việc ny c đ phải đấu tranh kịch liệt mới được sự đồng của anh với l do rất chnh đng: c khng thể mỗi ngy mất qu nhiều th giờ vo việc kẻ hai hng lng my cho thật đều nt trong khi quỹ thời gian của một buổi sng th qu t, tỉ lệ ngịch với sự đi hỏi phải phục vụ của những người trong gia đnh. Mỗi buổi sng ngồi vo bn trang điểm nhn hai hng lng my lợt lạt trong gương c vẫn thường than thở rằng đy l việc kh khăn nhất trong ngy của c, nhất l khi cng việc đi hỏi phải gấp gp. C đau khổ v hai hng lng my thưa thớt, n lm cho gương mặt c chợt chạt mỗi khi khng điểm trang. Trng chẳng giống ai!. C lc c cảm gic bất lực v khng điều khiển được cy ch vẽ! Cuối cng, mọi việc được giải quyết một cch nhẹ nhm khi một ngy c đến mỹ viện. Đi lng my được xm kho v hon mỹ đến độ gương mặt c trở nn ưa nhn m chẳng cần phải điểm trang g nhiều. Điều ny khiến c rất tự ho sau đ: Anh thấy khng, giờ đy em chỉ cần t t son l đủ, với đi my được kẻ sẵn, gương mặt em thnh han chỉnh. Anh chẳng thấy ai tự tin như thế bao giờ, nhưng anh cũng cười vui tn thưởng vợ pha cht tru chọc: Ừ, biết như vậy th lm sớm, đỡ mất thời gian của bố con ti lu nay!.

Vợ anh lại trở mnh theo ci cựa mnh của đứa con gi từ bn ny sang bn kia. Bửa tiệc tối qua lm cho c bị chột bụng. Anh đ phải dậy lấy thuốc cho c uống v hnh như anh c la c một đi cu về ci tật thch g ăn đ rồi sau đ ra sao th ra của c.

Sợ lm hai mẹ con thức giấc, anh nhẹ nhng bước xuống giường, xỏ đi dp, đến bn salon, bật nắp my vi tnh v online. Anh nhn đồng hồ. Hai chiếc kim gặp nhau ở số 5. Cch nhau 8 giờ bay v đi sau ba giờ, anh chắc lc ny đầu bn kia hai đứa con trai của anh vẫn cn say ngủ, bởi hm nay l ngy chủ nhật. Dặn d hai thằng con trai những điều cần thiết cho một ngy qua email, anh lướt nhanh vi trang web. Chẳng c g để bận tm khi người ta đang trong kỳ nghỉ. Anh tắt my vi tnh, bước đến bn cửa sổ ko tấm rm. Bức tranh trời nước hiện ra trước mắt anh, lộng lẫy v mềm mại khiến anh c cảm gic ngộp thở. Mặt trời h những tia nắng đầu tin trn mặt biển sớm trải di tt tắp. Một quầng mu cam nhạt vồng ln ở đường chn trời nổi trn nền trời xanh biếc; chốc nữa thi n sẽ lm anh chi mắt. Biển l nh người, hng xe dưới đường đ bắt đầu chuyển động tới lui nhộn nhạo phố biển ma h dậy sớm! Biển đẹp qu khiến anh khng sao ngăn được bn tay mở cửa thật nhẹ nhng v bước hẳn ra ban - cng. Ban mai trong lnh v dịu mt tạo cho anh cảm gic thật dễ chịu.

Đy l lần đầu tin anh đến nơi ny nhưng ci tn gọi của n dường như khuất lấp đu đ trong tiềm thức thi thc anh c chuyến du lịch trở về trong hai tuần nghỉ lễ phục sinh. Thnh phố ny l chặng dừng chn thứ hai của anh trong cuộc hnh trnh, anh c vi người bạn học cũ thời đại học hiện sống ở đy.

Anh nhớ lại tối hm qua anh cũng c những giấc ngủ chập chờn khng ngon giấc m khng phải bởi tiếng lục đục của vợ. Thức ăn buổi tối khng quen với ci dạ dy của anh nhưng tnh thn hữu bạn b th lại qu tuyệt vời. Thật ra, đy khng phải l chuyến trở về đầu tin. Cch đy 10 năm anh c về nhưng bởi trong tay anh khng nắm giữ một địa chỉ no của bạn b cũ nn tất cả trong anh vẫn như một bức mn trướng dy nặng, mờ mờ che phủ. Qu khứ đng lại một cch phũ phng v tn nhẫn d anh đ cố gắng vận dụng rất nhiều từ trong tm thức. Đ l di chứng của một c sốc tinh thần nặng nề khi anh bước chn đến xứ người. Điều ngạc nhin l căn bệnh mất tr nhớ chỉ lấy đi của anh một mảng qu khứ m khng hề lm mất đi những khả năng c sẵn. Khi anh được php rời khỏi bệnh viện với tư cch một người hon ton khoẻ mạnh, d bạn b đi cng anh cố gợi lại mọi điều trong qu khứ, nhưng n vẫn như cnh cửa khp chặt, m c đi lc anh cảm thấy tuyệt vọng khi cố hướng những suy nghĩ về qu khứ. Những năm đại học, qung thời gian đẹp nhất trong đời anh khng hề nhớ d chỉ một cht cỏn con, tuy vậy khng hiểu sao ci vốn tiếng Anh của anh vẫn cn nguyn vẹn, v khi cầm lại cy đn ghi ta anh vẫn c thể đnh lại trọn vẹn tất cả những khc nhạc của tuổi thanh xun, giống như bản năng trời ph cho một con người. Thế m, qu khứ sao vẫn bặt tăm! Vi người bạn gần gũi d đ c qung thời gian di sống cng với anh trong khu cư x cũ v lnh đnh cng anh trong một cuộc hnh trnh di đối với anh giống như những người mới quen. Những cu chuyện kể đối với họ đ cũ nhưng đối với anh mới tinh d anh l nhn vật chnh.

Trn con đường di thin l anh đ gặp c v hnh thnh nn mối nhn duyn trời định. Gần hai mươi năm lưu lạc xứ người, nếm tri đủ mi trần thế, giờ đy anh tự coi mnh đ đạt được những thứ m nhiều người mơ ước: nh cửa, xe cộ, nghề nghiệp, gia đnh con ci tạm gọi l đủ đầy (khng biết đủ th bao giờ mới đủ?). Cỗ my cuộc đời cứ thế m chạy, vi năm anh lại lm chuyến du lịch trở về về để gợi nhớ, về để lần mở cnh cửa qu khứ. Bức mn trướng dy nặng dần h mở khi anh tm được email của một người bạn trong nước, để rồi từ đ, những mối quan hệ bạn b cũ được nối lại.

Một chiếc xe taxi vừa chạy o qua ng ba dưới đường bất chấp đn đỏ lm anh giật mnh tht tim. Vi người đi bộ sựng lại trn vỉa h, ngơ ngc nhn chiếc xe lm cuống qut đm l vng v bỏ lại ln khi trắng mỏng. Chắc c lẽ họ cũng bất ngờ như anh? Anh khng sao quen được cảnh xe cộ chằng chịt, mắc cửi, xoay trở kh khăn v sự vi phạm giao thng diễn ra trước mắt mỗi ngy từ khi trở về. Đi lc n cn gy cho anh c cảm gic tức ngực hay kh thở, n khiến cho việc băng qua đường đối với anh l cả một vấn đề.

C một người đn ng vừa dừng lại bn trụ đn đỏ v bỏ xuống một chiếc giỏ li ko sự ch của anh. Người đn ng lấy ra từ trong giỏ một ci thau v một can nước. ng ta chậm ri đổ nước vo đầy thau, rồi thong thả ngồi bệt xuống đất v nhẹ nhng li ra những con th bằng nhựa đủ mu ngộ nghĩnh, ln giy ct từng con thả vo thau nước. Cuộc mưu sinh bắt đầu. Vi người đi bộ đứng lại t m nhn những con th bơi trong nước. Một người đn ng chở một đứa b đỗ xe lại hnh như hỏi mua v rồi lắc đầu phng xe đi. Cuộc mưu sinh chật vật! Anh khng hiểu khi mặt trời ln cao người đn ng kia sẽ bn được mấy con th!

Biển vẫn phẳng như một tấm gương. Mặt trời phủ nắng ln mặt biển lấp la. Ni vng m khng hết đường chn trời, chừa ra khoảng trống xa tt tắp c vi chiếc thuyền nhỏ xu. Chiều qua, anh đ gặp một trong số những người bạn cũ ấy. Cnh cửa qu khứ khng mở ra để cho anh nhớ chị l ai. Một người phụ nữ thật xa lạ ni chuyện với anh như quen thn nhau từ thuở no. Những cu chuyện gợi của chị d thật gần gũi nhưng vẫn khng kch hoạt nổi tr nhớ của anh. C lẽ điều lm anh cảm động khi chị ni khng thấy anh khng thay đổi g, v tnh gặp nhau ngoi đường chị sẽ nhận ra ngay, cả ci cch xoa hai tay vo nhau hay lần đếm những ngn tay khi ni chuyện với người khc . Phải l một người thn thiết hay biết quan st mới nhớ được những điều như vậy! Tuy nhin, người phụ nữ với đi bn tay đ c những vết đồi mồi khng gợi lại cho anh điều g khc. Cũng thật lạ, d khng nhớ sao anh vẫn c cảm gic thật gần?

Qua khung cửa knh khch sạn, biển chiều tri chầm chậm trước mặt, vi chiếc thuyền lnh đnh ngoi xa, thảng hoặc một chiếc ca n lướt qua nhanh để lại mặt biển đầy bọt sng. Chị đ ni với anh về một ma h v một bức tranh c hng phượng đỏ rực bn bến sng chồm xuống mặt nước. Một ngi nh st chn ni v mảng mu xanh của đồng cỏ gần như chm khuất dưới dng nước lượn qua. Anh khng thể nhớ nổi c một bức tranh như thế trong đời. Quả l anh c biết vẽ nhưng anh khng chắc mnh đ vẽ một bức tranh như vậy. Chị ni với anh đ l bức tranh vẽ một khung cảnh yn bnh nhưng c qu nhiều mảng mu đỏ nn chị cảm nhận được trong đ l sự bồn chồn, khắc khoải cng cảm gic bất an, kể cả mất tự tin. Qu khứ khng thức dậy để anh nhớ mnh l ai trong những ngy thng cũ m theo chị đ l những năm thng đẹp nhất của cuộc đời rất nhiều người. Điều quan trọng cuối cng chị ni anh đ tặng chị bức tranh đ v chị vẫn cn lưu giữ. Thật thế sao? Lời ni đ thốt ra từ miệng anh khng hề được kiểm sot: Ti khng nhớ ngy xưa mnh đ biết vẽ, cũng c thể đ l một bức tranh đ mua chăng?. Lm sao nu lại lời đ ni. Bng tối phủ trn ln gương mặt chị v ci nhn trở nn nhạt nho, thể hiện tm trạng bất lực của người thầy gio giảng mi m đứa học tr vẫn khng hiểu bi: Cũng c thể l anh đ mua nn khng nhớ!. Chiều ngưng lại đột ngột v nắng bỗng tắt nhanh. Chị đứng ln ra về bỏ lại pha sau một khoảng trống. Vợ v con gi vừa sửa soạn xong, thơm tho v tươm tất chờ anh cng đi dạo biển rồi đợi bạn b đến ăn tối. Anh hong hn sng rực một gc ni. Gi hnh như thổi mạnh hơn khiến anh cảm thấy lạnh. Qukhứ ơi sao chẳng mở ra để cho anh nhn lại ma h năm no đ c mảng mu rực rỡ, bồn chồn? Biết rằng tất cả những điều đ l sự thật, anh vẫn khng nhớ nổi chị l ai v bức tranh đ như thế no!

Một vng tay m ngang hng anh cng ci tựa đầu vo vai lm anh giật mnh. Biển đẹp qu, anh dậy lc no sao khng gọi em?. Giọng vợ anh nũng nịu. Con gi anh a ra: Sng nay mnh đi đảo phải khng ba?. Cnh cửa qu khứ chưa kịp mở đ sập lại thật nhanh. Ngy thứ hai trong tour du lịch bắt đầu. Biển ở đy xanh v my trắng đến lạ lng. Đường phố dưới kia đ tấp nập như hm qua, hm kia. Những con th bằng nhựa đủ mu vẫn loay hoay trong thau nước v anh c cảm gic người đn ng c dng vẻ cam chịu dưới đường kia như đang ha đ bn trụ đn xanh đỏ.

*

Rời phố biển, anh c gần một tuần lễ ồn với bạn b thời đại học nhưng chẳng ai khơi gợi lại trong anh hnh ảnh về một mu phượng năm no đ. Những bận bịu lo toan của cuộc sống vội v trong thnh phố chật chội khiến ai cũng lười biếng mở cnh cửa qu khứ thơ mộng ngy no của tuổi thanh xun. Giờ chỉ cn l bia, l những mn ăn v những cu chuyện gy cười; qu khứ, hiện tại ồn o trộn lẫn trong tiếng nhạc karaoke. Thnh phố một thời tuổi trẻ của anh như dng chảy xiết, khng cho anh c th giờ nhớ lại. Vng xoy của bng binh cuộc đời đi lc khiến anh chng mặt. Rồi cũng hết hai tuần của ma nghỉ lễ phục sinh.

Vậy m. Khi nhn từ khung cửa knh my bay, thnh phố nhỏ dần, mu xanh của biển cũng mất ht chỉ cn những tảng my trắng tri, ngả đầu ra lưng ghế anh nhắm mắt ht thở su, đầu c trống rỗng. Chiếc phi cơ bay qua vng thời tiết xấu, tiếng loa pht ra lời nhắc nhở hnh khch buộc dy an ton. Trong một ci xốc ổ g, trước mắt anh bỗng rực ln một trời phượng đỏ. Ni im lm gi cỗi v c đơn, ging sng mềm mại lượn qua m vng lấy ni v ngi nh cng cnh đồng. Qu khứ mở toang cnh cửa cho anh bước vo. Năm hai mươi tuổi anh đ rất buồn v c đơn. Chị đ ni đng đ l qung thời gian anh thấy mnh chng chnh, bất an hơn khi no hết. Bức tranh với những gam mu nng bồn chồn. Mu phượng đỏ của k ức. Hnh như khi ấy đ c một người rất hiểu nỗi buồn v sự c đơn trong anh. Một ngy, mang theo tất cả sự bất an đ anh ra đi. Như hn đ lăn, anh đ sống, đ va chạm v đ c một lần đnh rơi mất qu khứ.

 

        

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003