Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bi viết khc


Tạp Bt


Sch


Lin lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN


ĐM KHNG NGHE TIẾNG SNG

- Đo Thị Thanh Tuyền - 

Hai hng đn cao p mu vng sng rực soi r từng đm cỏ bn vệ đường. C một con rắn mối đi ăn đm chạy xẹt ngang thật nhanh từ bn ny; đến giữa đường tim mu trắng n khựng lại, ngẩng đầu ln nghe ngng rồi tch tắc phng vụt vo bi cỏ pha đường bn kia. Chỉ c anh v chiếc bng đen ngắn ngủn đồng hnh. Anh dừng lại lấy trong ti o ci bật lửa v điếu thuốc rồi ngồi xuống bordure. Trn bầu trời đen chiếc đĩa trn sắc nt mu trắng di theo anh qua những con phố mờ tối giờ nhe đi nhợt nhạt. Anh nhn quanh những con đường mới nằm trong khu quy họach chạy vung vức như bn cờ. Vẫn cn những khu đất trống đầy cỏ lau chen lẫn những khu nh đ được xy cất tử tế, c nh đn vng hắt ra từ những cửa sổ. Một con ch hoang như vừa chui ra từ lm cỏ lau no đ chạy tới pha anh, n dừng lại dỏng tai, giương mắt nhn anh như muốn lm quen. Anh hyt so v đưa bn tay vẫy, con ch ngần ngừ một lc rồi chầm chậm bước tới. Đến gần chỗ anh ngồi, n chăm chăm chờ những tn hiệu tỏ vẻ chấp thuận cho n tới gần hơn nữa. Thấy anh khng cn vẫy tay hay hyt so con vật d dặt nằm xuống cch xa anh khỏang hai thước. Nhn con ch tự dưng trong anh c một cảm gic c đơn v hụt hẩng lạ thường. Anh nhn về pha trước mặt, nh đn sng chi nơi anh ngồi nhấn chm khu rừng dương v biển trong một mn đen. Như vậy, anh đ đi bộ hơn năm cy số từ khu phố cũ để về lại nh khch nằm trong khu vực quy họach mới ny của thị x.

Anh c đng 22 năm để trở lại nơi ny. Nếu khng phải l đại biểu c tham luận trong hội nghị ngy mai chắc c lẽ anh khng bao giờ đến đy. Ban chiều, chiếc xe rẽ ngoặc vo con đường chnh tim anh như muốn vỡ tung, kỷ niệm cũ v nỗi day dứt mơ hồ no đ thi nhau v x lng anh. Anh đ trải qua năm năm của thời tuổi trẻ khng buồn, khng vui ở đy. Con phố chnh cắt đi thị x chạy di từ Quốc lộ 1A về pha biển bị chắn bởi khu qun sự cũ v rừng dương cng một cồn ct lm đường ranh phố biển ngy xưa thường ngăn bước chn khm ph của anh. Anh khng thch biển nơi đy, khng c ni che chắn, n bao la v mnh mng qu dễ lm anh chang v ngộp thở. Cho đến một ngy, khng chịu nổi sự tĩnh lặng lun mang dng vẻ uể ỏai của n, những bi giảng nhai lại km theo những khun mặt học tr v cảm, anh ra đi.

Những con đường trong phố vẫn cn nguyn hng cy x cừ thật lớn chạy ngang dọc như những nht dao băm vằm tim anh - sự thay đổi chậm chạm nơi đy lm lng anh cng thm trĩu nặng. Phải chi n khc đi nhiều so với ngy xưa để anh c cảm gic mnh đang đến một nơi han tan xa lạ. Đ vậy, những tấm banderole ghi dng chữ cho mừng đại biểu về dự hội nghị như vả nhẹ vo mặt anh, thị x vẫn đang bao dung mở rộng tấm lng đn anh - một kẻ đ từ chối v bỏ chạy để by giờ nhn lại mọi việc diễn ra trong cuộc đời như một nhn tiền m ở tuổi hai mươi ngy ấy anh lm sao biết được!

*

Ra trường năm hai mươi hai tuổi anh nhận quyết định về dạy học ở một trường trung cấp nằm trong thị x. Cng về với anh đợt ấy c Khoa v Bch, hai người l bạn học cng trường. Anh v Khoa l dn thnh phố cn Bch l người địa phương. Học tr đa phần l cc em học sinh vừa tốt nghiệp lớp 9, bộ đội phục vin hay cn bộ đi học. Anh dạy mn phụ nn d c đầy nhiệt huyết cũng khng that khỏi tm trạng chn nản. Cn Khoa, tuy dạy mn chnh nhưng do gia đnh ở thnh phố tương đối kh giả, phải về đy Khoa cũng chẳng phấn khởi g. Chỉ c Bch l thoải mi v c được về gần nh v được dạy mn chnh.

Anh v Khoa ở cng phng trong khu tập thể. Biết tm trạng buồn chn của hai người, sng no ln lớp Bch cũng tranh thủ đi sớm gần nửa tiếng tạt vo li anh v Khoa ln lớp. C hm cả hai trm chăn kn mt mặc cho Bch g cửa đến mỏi tay v lun vng dậy khi nghe giọng c bắt đầu nghn nghẹn nước mắt.

Nhiệt tnh của Bch dần cảm ha được hai người, c ko anh v Khoa từ trong đống chăn mền bo nho trn chiếc giường đơn ở khu tập thể những ngy nghỉ cuối tuần để ra phố, về qu, ra biển hay về nh c - một ngi nh nằm trn con phố chnh c cy x cừ xe tn rộng phủ trm hết vung sn thượng, c những buổi sinh họat gia đnh đầm ấm cng những mn ăn ngon do chnh tay mẹ c lm thết đi hai người. Ba Bch một người đn ng vui tnh v chn thật, thch chơi cờ; thỉnh thỏang ng vẫn ni đa anh v Khoa l Sơn tinh v Thủy tinh, ai thắng ng lin tiếp ba vn sẽ được ng gả con gi. Khng bao giờ anh hay Khoa thắng được ng, nhưng chắc c lẽ khi ấy cả hai người chẳng ai c nghĩ muốn thắng ng lin tiếp ba vn

Một học kỳ, hai học kỳ rồi những học kỳ sau đ tri qua trong bnh lặng v tẻ nhạt v cng đối với anh. Những l đơn xin việc anh gởi về thnh phố mong được chuyển một cng việc lm khc ngy cng t hy vọng; sự tự tin trong anh mn dần, c đi lc biến thnh mặc cảm, tự ti hay những buồn vui v cớ. Anh đem tất cả những muộn phiền ấy trt hết cho Bch. C yn lặng hng giờ nghe anh tm sự, cố gắng cng anh tưởng tượng về một tương lai kh hơn cho anh, thế nhưng cuối cng bao giờ c cũng nhận từ anh một go nước lạnh hất đi vng vằng : Em lm sao hiểu hết được những điều ấy!. Anh chẳng thm đếm xỉa những nt buồn u m đến tội nghiệp trn gương mặt Bch, anh chỉ biết loay hoay với những trăn trở cho ring mnh.

Một buổi tối thứ bảy, Khoa đ về nh. Anh cảm thấy rất ngột ngạt trong căn phng mười su mt vung, anh li chai rượu ra uống một mnh. Những suy tư về một tương lai khng c viễn ảnh g sng sủa ở thị x nhỏ b v hiu hắt ny thi nhau dằn x, anh c cảm gic mnh như con c bị bủa trong tấm lưới chật hẹp, cng vẫy cng bị b chặt. Đang lc cực điểm của sự bế tắc th Bch đến. Như người chết đuối vớ được chiếc phao, anh m lấy Bch v trt hết vo c những nỗi buồn, những bế tắc. Bch dịu dng vuốt ve anh xoa dịu dần sự căng thẳng. Khi sợi dy đ chng, c nhận thấy anh chẳng hề yu c; c chỉ l một từ hay một cụm từ điền vo dấu ba chấm đang bị khuyết trong cuộc đời anh, c lặng lẽ rời khỏi căn phng ấy v nuốt ực xuống cổ cảm gic buồn, tủi, đớn đau.

Cuộc sống l một chuỗi thất vọng rồi hy vọng ko di theo dạng biểu đồ hnh sin lay lắt ko anh những giờ ln lớp v cảm. Cho đến một ngy chuỗi hy vọng ở đỉnh điểm cao nhất l lc anh nhận được sự chấp thuận về lm việc ở một viện nghin cứu trung tm thnh phố. Cng lc đ, tất cả như nhấm chm anh xuống điểm cực tiểu khi Bch đến bo tin c một mầm sống đang cựa quậy trong c. Đ l một đm mưa. Tiếng mưa rơi đều đều trn mi tn đưa anh từ từ rớt xuống đến tận cng. Biểu đồ hnh sin cuốn lại chập chờn dng dằng trong anh , cuối cng như một sợi dy n ko nhanh anh ln khỏi vực su với một lời từ chối quyết liệt: Anh đ quyết định rời khỏi nơi ny trong thng tới!. Khi buột miệng ni xong cu đ, c lẽ lần đầu tin trong đời anh nhn thấy một đi mắt khc thường như vậy từ Bch. N như một tấm thảm trải rộng được đan bằng những sợi dy thương yu, an hận, tuyệt vọng đến căm hờn v cuối cng được gt lại ở đường bin bằng những sợi chỉ lạnh lẽo, v hồn, khng cảm xc. Bch đứng ln, quyết liệt v mạnh mẽ. Cơn mưa bn ngai đ hết, cầm tấm o mưa c rũ thật mạnh cố lm rớt hết từng hạt nước nhỏ rồi xếp lại một cch chậm ri v bước rất nhanh ra khỏi căn phng ấy.

Cuối cng mọi việc kết thc như c một bn tay sắp đặt kho lo. Ngy đm cưới Khoa v Bch cũng l ngy anh bước ln xe đ rời khỏi thị x. Hm ấy mưa rất to, những giọt nước mưa như những vin đ quất vo mặt anh đau rt v lạnh buốt; d việc ra đi đ quyết định từ trước nhưng ci tm trạng của người vội v chạy trốn vẫn theo anh bao năm trời đằng đẵng về sau v đến mi hm nay.

Anh khng gặp lại Khoa, Bch từ đ; tin tức của hai người thỉnh thỏang tạt vo đời anh như những cơn mưa bng my, khi th nhỏ lc th ồ ạt. Họ đ c con, một b gi xinh đẹp nhưng yếu ớt v được sinh ra v nui nấng trong bối cảnh người mẹ bị đau ốm triền min. Hai năm sau họ chia tay. Người ta ni họ khng hợp nhau nhưng anh hiểu Khoa đ lm xong vai tr của mnh. Khoa chuyển cng tc về một thnh phố trn cao nguyn v lập gia đnh sau đ t năm; cn Bch sau những chm nổi trong cuộc đời, như một con bướm được that xc c vươn mnh đứng dậy, nghe ni mấy năm sau được đề bạt ln lm hiệu trưởng.

Anh bơi ngược bơi xui trong bể cuộc đời khi chm, khi nổi cũng đến gần mười năm sau đ mới lập gia đnh. Cuộc sống gia đnh của anh sẽ han tan thuận lợi v đầy đủ nếu vợ anh mang đến cho anh những đứa con; thế nhưng, một năm, hai năm rồi năm năm hy vọng ấy cng ngy cng tắt, cng chờ cng mất. Vợ anh đi đi khm, nhưng anh nhất quyết khng chịu. Anh biết rất r điều ny, anh yu vợ thật sự v anh khng muốn c phải mang tm trạng người c lỗi. Anh nhận phần thua thiệt về mnh, đ l lần đầu tin trong đời anh nhận mnh l người bại trận : C lẽ anh đ lớn tuổi nn khng thể c con được, nếu chng mnh yu nhau th sống như vầy cũng được rồi. Anh ni với vợ như thế. V từ đ căn nh của họ l hai thế giới ring biệt, c lao vo vo những đề n, những chương trnh, những cng việc ngai x hội; anh chm đắm vo những trang sch dịch, những bản văn tự cổ, những tấm văn bia trải qua nhiều thế hệ, anh lt đầu sau những cuốn tự điển thật dy tm lại qu khứ trong những trang ti liệu đ c hng trăm năm. Cuộc sống của anh như con thuyền tri chậm ri, bnh an trn dng sng thời gian đưa con người về đến một ci đch cuối cng no đ. Thế nhưng m ảnh về những đứa con vẫn khng thi rời bỏ anh, những giấc mơ của anh thường xuyn c những đứa trẻ bụ bẫm với nhiều tiếng bi b khng r nt hay những tiếng cười trong trẻo; thỉnh thỏang anh mơ thấy ngi nh trn con phố chnh c cy x cừ xe tn rộng, trn vung sn thượng đặt sẵn một bn cờ, c anh v một người đn ng đang thận trọng tiến thai đẩy lui mong ginh phần thắng cuộc, xung quanh lũ trẻ con chạy nhảy, chơi quan, chơi canh chung, c đứa thụp xuống nu lấy người anh mong được anh che chắn trong một tr chơi trốn tm Tất cả những điều đ lun dằn vặt anh như anh đ từng c những dằn vặt một thời trai trẻ ở ci thị x buồn tẻ v uể ỏai ấy.

*

Con ch hoang đ lần hồi nhch đến st chn anh tự lc no, anh giật mnh khi bn tay bỗng chạm vo lớp lng mềm của n. Bng tn thuốc cn đốm lửa đỏ ra xa anh đứng dậy v đi về pha bng tối. Chiếc bng v con ch lại lẳng lặng theo chn anh trn con đường vắng. Hết con đường c hng đn cao p, anh rơi vo vng nh sng mờ nhạt của những bng đn nhỏ đủ soi đường cho anh xuống biển. Mặt trăng l ra khỏi lm dương như một con mắt t m cố di theo anh. Bng cy in trn bờ ct những vệt đen lờ mờ xin xẹo khng hnh th. Khng c một ngọn ni no che chắn, biển lặng như một tấm thảm trải rộng. Khng gian bao la v thang đng lm anh ngộp thở. Xuống đến mp nước, anh thấy r những con sng chạ nhẹ vo bờ cố khng gy nn một tiếng động no d l tiếng xạc xo nho nhỏ. Gi se se mang ci lạnh gai gai của đm đang chuyển dần sang ngy khc. Con ch lc ny đ mạnh dạn hơn, n quấn lấy chn anh như muốn tm một cht hơi ấm. Anh ngồi xuống bờ ct, con ch phục xuống nằm bn cạnh, anh lấy tay vuốt đầu con vật, được bn tay người thương yu n duỗi mnh di ra v mọp st đầu xuống ct.

Người ta c thể dối với bất cứ ai, dấu giếm nhiều người nhưng khng bao giờ qua mắt được người mẹ. Tối nay anh đ đến ngi nh đ. Thời gian phủ một lớp mờ ln tất cả mọi thứ. Anh dựa lưng rất lu vo cy x cừ đ c dng vẻ hơi cỗi vẫn xe tn xum xu như tựa vo một người quen cũ. Qua khung cửa knh anh vẫn cn nhn thấy bộ salon cổ ngy trước. Khi cnh cửa bật mở ra, một người đn b c gương mặt phc hậu, mi tc bạc trắng, dng đi nhẹ nhng thanh that nhn anh chẳng c g lạ lẫm hay ngạc nhin :

- Ti biết rồi cũng sẽ c một ngy cậu đến đy!

Khng mời anh vo nh, đứng dưới gốc cy x cừ bằng một giọng nhẹ như gi thỏang b đ ni với anh:

- Mọi việc qua lu rồi, chng ti đ qun tất cả. Mong cậu hy hiểu cho l giờ đy chng ti đang sống rất bnh yn.

Cnh cửa sắt ko lại, những bnh xe c lẽ từ lu chẳng được tra dầu mỡ nghiến ren rt trn đường ray như nghiền nt quả tim anh. Anh sng bn trong vụt tắt trả lại bng tối của cy x cừ trm kn lấy người anh.

*

Mặt trăng đ nghing chếch về Ty. Con ch dưới chn anh đ ngủ từ lc no. Biển mnh mng l thế nhưng sao khng hề nghe tiếng sng? Cảm gic mỏi mệt thấm dần khắp người anh. Mọi thứ mờ ảo trước mắt. Anh đứng dậy trở ngược ln con đường đi về nh nghỉ bỏ lại sau lưng bờ biển vắng v con ch hoang bằng bước chn của người đi trong v thức. Thả người xuống chiếc giường nệm, anh nằm im cố lắng nghe tiếng sng từ xa dội lại, thế nhưng xung quanh anh tất cả đều yn ắng. Anh đ c một đm ở biển khng hề nghe tiếng sng.

Anh ngủ được cht xu th bị đnh thức bởi những m thanh xn xao ngai hnh lang. Hnh như c một đan khch ở xa vừa đến. Mu trời xanh thật nhạt bn ngai khung cửa sổ đ ko anh nhổm dậy. Biển gần đến nỗi anh tưởng mnh c thể nhảy qua khỏi khung cửa kia l rơi ngay vo ln nước xanh lơ đ. Anh bước đến bn cửa sổ nhn xuống đường. Dng người đi biển sớm như những qun cờ di động, hng dương ko di ngt mắt khng c điểm dừng. Trời v biển xanh đến nao lng, thị x mang một vẻ đẹp hoang sơ v tinh khiết của một c gi khng hề c cht điểm trang. Anh nhn mi những mu xanh được pha trộn một cch han hảo trước mặt với đầu c trống rỗng v giật mnh khi c người g cửa phng mời anh chuẩn bị đi ăn sng để bắt đầu cho ngy lm việc đầu tin.

*

Hội nghị được tổ chức theo kiểu bn trn tọa đm. Từng thnh vin tham dự lần lượt được giới thiệu. Anh bị thi min vo gc cuối căn phng, người ta vừa giới thiệu một đại biểu cn rất trẻ, c vừa tốt nghiệp ra trường nhưng đ c nhiều cng trnh nghin cứu đng gp cho địa phương v hiện đang l gio vin trường Cao đẳng của thị x. Một mi tc xa di m bờ vai nhỏ nhắn, nụ cười e ấp v khun mặt ửng hồng v thẹn. Anh giật mnh. C phải l tuổi trẻ của anh đ khng? Một khun mặt quen lắm trong miền k ức xa thẳm no đ? Bn cạnh anh c tiếng một người giới thiệu với một người như muốn khẳng định thm uy tn cho c gi: Con c Bch, hiệu trưởng trường Trung cấp Y. Sống lưng anh lạnh tat, tay anh run rẩy, đầu c anh chang vng. Mọi việc sau đ diễn ra một cch my mc đối với anh, những nh đn flash le sng, những ống knh đưa tới chụp gương mặt anh cận kề, bi tham luận v những cu trả lời phỏng vấn bn lề hội nghị Đầu anh ong ong, tim anh muốn vỡ tung ngn mảnh Ngi nh c cy x cừ xe tn rộng v cu ni của một người lại văng vẳng bn tai : Giờ chng ti đang sống rất bnh yn . Anh đ lm dang dở một thời tuổi trẻ của cả ba người: anh, Khoa v Bch v đ gy nn biết bao sự việc rắc rối trong qu khứ ở đy. Anh khng c quyền lm xo trộn sự bnh yn nơi ny một lần nữa. Thị x vẫn rất yn tĩnh cũng như đm qua biển khng c sng đấy thi!

Hội nghị cn tiếp tục một ngy nữa, nhưng chiều tối hm ấy khng chịu nổi những dằn vặt v nỗi buồn nặng trĩu trong tim, anh rời khỏi nh nghỉ ngoắc một chiếc xe đ Bắc Nam, vội v giống như một ngy mưa cch đ 22 năm.

Khi chiếc xe đ dừng lại một qun ăn bn đường cho ti xế cng hnh khch nghỉ ngơi, ăn tối. Đứng tựa lưng vo một gốc cy nhn ra quốc lộ nhuộm mu đen thẳm của đm anh nghe tiếng ht một người m ai an tả cảnh g trống nui con v trch cứ ng trời sao by vẽ chi nhiều bi kịch bắt người đời phải gnh chịu. Người chủ qun đang chế c ph cho khch ni bng quơ một mnh theo thi quen muốn tm ai chia sẻ trong ci đm đng đang lặng lẽ đứng, ngồi chung quanh: ng ta m ht rong kiếm tiền m nui con gi tươm tất lắm. Con gi ng học rất giỏi , vừa thi đậu vo trường chuyn thị x .

Cu ni bng quơ như nht dao xắn vo quả tim nặng trĩu của anh một nht thật su. Khng suy nghĩ g thm nữa, anh khac vội chiếc ti du lịch bước ra đường ci vẫy một chiếc xe đ Nam Bắc khc đang ngược về thị x bỏ lại sau lưng vi cu suy đan mơ hồ của đm đng : ng ta vừa ln ở K. ban ny m. Chắc chợt nhớ bỏ qun g đ quan trọng lắm nn mới vội v quay lại như thế!.

Người phụ xe xếp cho anh một chỗ ngồi trn băng ghế sau cng. Ngả đầu vo thnh ghế anh nhắm mắt. Qu khứ, hiện tại, tương lai hiện ln trong mắt anh như một cầu vồng nhiều mu sắc khi nha, khi tỏ. Những luồng gi đm tạt vo xe mang theo ci mi nồng nồng của rơm rạ v của đất ha quyện với hơi người trong xe tạo thnh một hơi ấm xoa dịu dần nỗi đau đớn trong tri tim anh. Biển trước mặt anh trải rộng đến v cng v xanh thẫm một mu ngọc bch. Vẫn l đm khng hề nghe tiếng sng. 

 


Truyện ngắn


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003