Lời ngỏ


Truyện dịch


Truyện ngắn


Truyện thiếu nhi


Nghệ thuật sống


Những bài viết khác


Tạp Bút


Sách


Liên lạc


 

 

 

 

TRUYỆN NGẮN THẾ GIỚI

Con gái của tôi, con Cáo

Tác giả: Jackie Kay

 

Dịch từ Tuyển tập truyện ngắn Phép Mầu (Magic) của 18 nhà văn xuất sắc nhất ở Anh. Do nhà xuất bản Bloomsbury xuất bản lần thứ nhất_ 2002. Sarah Brown và Gil McNeil biên tập. Tuyển truyện ngắn mới này mang đến cho độc giả cơ hội có được một phép mầu nhỏ bé không thể nào quên trong cuộc đời.

 Jackie Kay sinh ra và lớn lên ở Scotland. Chị là tác giả của tiểu thuyết Kèn Trumpet, và nhiều tuyển tập thơ, trong đó có tập Những Người T́nh Khác (Other Lovers)  (đă được giải thưởng Somerset Maugham) và Adoption Papers (Hồ sơ chứng nhận). Chị hiện đang sống ở Anh.

 

Chúng tôi đă có một đêm như thế, tôi và con gái, với lũ cáo ầm ĩ bên ngoài. Tôi phải đánh lên ḿnh nó và giữ nó bên cạnh suốt đêm. Nó xích lại gần, đặt cái mũi ướt lên cổ tôi. Mỗi khi chúng tru lên, nó giật ḿnh và dỏng hai tai. Tôi có thể cảm thấy nhịp đập trái tim nó trong ngực tôi, rộn ràng. Lũ cáo náo nhiệt kỳ lạ làm sao; tôi không thể nào phân biệt tiếng kêu của nó với chúng. Ánh trăng rọi qua khuôn cửa sổ pḥng ngủ; đêm bên ngoài có vẻ yên tĩnh và buồn tẻ; ngoại trừ tiếng kêu của lũ cáo. Ắt hẳn đă ba giờ sáng trước khi chúng tôi rơi vào giấc ngủ sâu, chân nó đặt nhẹ lên vai tôi. Trong mơ, tôi đă mơ thấy ḿnh là một con cáo, chúng tôi đang chạy trong rừng, những chiếc đuôi đỏ của chúng tôi lung linh xuyên qua những lùm cây tối, mũi chúng tôi khụt khịt cơn mưa giữa trời thu.

Buổi sáng, tôi đặt nó ngồi trên chiếc ghế cao bằng gỗ, nó nh́n tôi bận rộn trong nhà bếp. Tôi đưa cho nó một chén nước ngọt và một cái trứng sống. Nó tự đập lớp vỏ và húp x́ xụp bên trong. Nó nằm hơi thiu thiu, thở b́nh yên và khoan thai, khuôn ngực nhỏ nhắn phập phồng. Đôi mắt nó dơi theo tôi từ bếp đến chạn, ra hành lang để nhặt thư trên tấm thảm xơ dừa rồi trở lại. Tôi rót cho nó một chén muesli [1] và đặt lên đó một vài quả việt quất tươi. Nó rất thích.

Không ai có thể diễn tả được nỗi niềm tự hào và thân thương làm sao, khi đứa con bé bỏng dơi theo ḿnh từng cử động như thế. Đôi mắt tṛn sáng của nó nh́n tôi mở thư như thể đó là điều thú vị nhất mà ai cũng thích làm. Thư vẫn chán ngắt như mọi khi, một hóa đơn gas và thư quảng cáo. Tôi thở dài, đi đến thùng rác trong bếp và ném vào đó mọi thứ trừ hoá đơn gas. Khi tôi quay lại, nó vẫn yên đó, mỉm cười với tôi, với chùm lông xoăn quanh miệng. Mắt nó sáng rực yêu thương. Khi nó nh́n tôi với đôi mắt sâu thẳm, nh́n thẳng và xuyên thấu tôi, tôi cảm thấy như chưa bao giờ có ai nh́n tôi mà thấu hiểu đến vậy.

 

Không ai nói ǵ nhiều và chuẩn bị tư tưởng cho bạn. Tôi thường tự hỏi tại sao phụ nữ không kể cho nhau nghe thật chính xác về nỗi kinh hoàng của việc sinh nở, mà chỉ vài điều cũ ṃn về cơn đau, la thét, gắng rặn. Cái đêm tháng mười một con gái tôi ra đời, trong căn pḥng sinh kế bên, tôi nghe tiếng phụ nữ la lên: “Giết tôi đi, hăy giết tôi đi!”. Vừa ngay sau khi tôi vỡ ối. Một giờ sau đó tôi nghe tiếng gầm gừ của chị ta “Tôi đau quá!” Tôi cố tưởng tượng khuôn mặt đen của bà mụ. Chúng tôi nhờ bà cùng một lúc và bà đang chạy tới chạy lui. Bà giữ đầu tôi và nói: “Cố giữ thế này nhé!” nhưng tôi cảm thấy thân người tôi như đang nổ tung. Tôi cảm thấy như tôi sẽ rơi vào ḷng đất và cào và cấu. Không có cái ǵ báo trước cho bạn về cái sức công phá của những cơn go, chúng xé toạc cơ thể bạn như thể một cơn băo hay trận động đất. Thế rồi giữa những cơn go là sự b́nh yên diệu kỳ nơi bạn thấy ḿnh trôi bồng bềnh và mơ màng về biển khơi.

Bạn bè tôi cũng nhiều người làm mẹ. Tôi hỏi vài người, “Đẻ có đau không?” và tất cả họ đều mỉm cười: “một chút”. Một chút! Lạy Đức Mẹ Maria. Tôi cũng ngạc nhiên như bà đỡ người Jamaica khi con cáo gái của tôi ra đời. Lẽ ra tôi đă phải biết. Cha nó là gă cáo lai sở khanh, sau này tôi mới nhận ra, đă sẵn sàng gặp gỡ cả hai người đàn bà khác ngay cái đêm tôi có mang với anh ta, đó là đêm trăng rằm. Trên con đường lên phương bắc vào cuối tuần, tôi thấy một con cáo chết trên một băi đất đỗ xe. Nó nằm co quắp, và màu đỏ của máu c̣n sẫm hơn màu đỏ bộ lông.  Khi chúng tôi ân ái với nhau trên chiếc giường đôi nhỏ trong căn pḥng số 2 tại một khách sạn cạnh Coniston Water, tôi như vẫn c̣n thấy h́nh ảnh con cáo chết cạnh vệ đường. Nó ám ảnh tôi suốt thời kỳ có mang. Tôi biết giây phút ḿnh có mang gần như là giây phút hạt giống đó t́m thấy đường đi của nó. Tôi ngửi thấy mọi thứ đều khác, tôi đánh hơi thấy mùi cam là gần như buồn nôn.

Khi cái vệt nhỏ màu xanh xuất hiện, dĩ nhiên nó không thể nói cho tôi biết là tôi đang mang thai một con cáo, mà chỉ báo hiệu tôi đang có mang. Và ngay những h́nh ảnh siêu âm dường như cũng thể hiện ra điều ǵ ngoài việc không thể chắc chắn tôi đang mang một đứa con gái hay con trai. Một nhân viên bệnh viện đoan chắc tôi chửa con trai. Họ có nói với tôi là tim đập tốt và đứa bé phát triển, nhưng có điều ǵ đó họ không thể phân biệt.

Nó sinh ra lúc chuông điểm giờ lúc nửa đêm, một đứa bé nửa đêm. Khi nó ra đời, bà đỡ người Jamaica nghiêm nghị, một người lặng lẽ và b́nh tĩnh đă chỉ huy hầu hết các cơn go, nói “bây giờ rặn đi, thế, tốt, rặn nữa đi”, bật ra một tiếng thét kinh hoàng. Tôi nghĩ con tôi đă chết. Nhưng không, những bà đỡ không thét lên khi những đứa bé chết non. Họ nghiêm trang, họ th́ thầm. Họ chỉ thét lên khi gặp những con cáo lọt ḷng mẹ, chắc chắn là vậy. Con gái tội nghiệp của tôi đă sợ hăi lắm.Tôi có thể nói thẳng như vậy. Nó sủa thét lên, tôi kéo nó vào ngực và cho bú.

Có một điều tôi học được về những người mẹ: khi yêu thương th́ không hề kén chọn. Tôi biết nó yêu thương tôi ngay từ phút đầu tiên. Thật khác lạ, t́nh yêu của nó phần nhiều là ḷng trung thành. Tôi biết điều duy nhất nó chia sẻ với cha nó chỉ là bộ lông màu đỏ. Ngoại trừ điều đó, nó là của tôi. Tôi thề rằng tôi có thể thấy bức chân dung chính tôi, trong cái cằm nhọn của nó, trong đôi g̣ má cao và đôi mắt đen của nó. Tôi đưa nó lên trước mặt, những bàn chân của nó che lấy khuôn mặt đỏ hỏn, và nói: “Con gái của mẹ là ai đây vậy?”

Tôi khóc khi nó chào đời. Tôi nghe nói nhiều bà mẹ đều như thế -- khóc ngay từ khi mới bắt đầu. Không phải v́ nó không như tôi mong muốn, tôi khóc bởi v́ cuối cùng tôi cảm thấy b́nh yên, bởi tôi cảm thấy được yêu thương và được cảm thông. Tôi đă không nhận được sự cảm thông nào từ nhân viên bệnh viện, họ bảo tôi phải đi ngay; con cáo là điều nguy hiểm. Thật khủng khiếp khi được nghe nói về con gái của ḿnh như thế này, như thể nó không vừa được sinh ra, như thể nó không xứng đáng được đối xử như những người khác. Tất cả họ đều run rẩy và lắc đầu như thể họ trông thấy điều kinh tởm nhất mà họ chưa bao giờ nh́n thấy. Nó thậm chí không được đeo một chiếc ṿng nhỏ có gắn tên mà tôi đă từng mong mỏi có được để giữ ǵn suốt đời nó.

Tôi th́ thầm tên nó vào cái lỗ tai thính của nó. “Anya”, tôi nói. “Mẹ sẽ gọi con là Anya”. Đó là cái tên tôi đă nghĩ để đặt nếu có một đứa con gái và dường như hợp với nó một cách hoàn hảo. Tôi biết nó chưa thể thấy tôi, nhưng nó nhận ra giọng của tôi; nó an ḷng với mùi của tôi. Đó là một tuần trước khi nó mở mắt.

Họ đă cho xe cấp cứu đưa tôi về nhà vào lúc 3 giờ sáng. Hôm ấy là một đêm đông dịu mát. Người tài xế hụ c̣i và chạy xuyên qua những con đường tối. Tôi phải bịt tai con gái lại. Măi từ đó, nó cứ run lên mỗi khi nghe tiếng c̣i hụ. Khi đến nơi, một người trong họ mang cái túi đồ của tôi đi đến đặt trước cửa.

“Hai mẹ con ở đây ổn cả chứ?” anh ta nói và liếc nh́n con gái tôi, nó đang được quấn trong cái khăn.

“Được ạ”, tôi nói và hít thở không khí trong lành.

Tôi thấy anh ta trao đổi với người tài xế một cái nh́n khác lạ, và họ chậm răi lái xe đi khỏi. Trăng vẫn sáng và những ngôi sao vẫn lấp lánh trên nền trời. Đó không phải là những ǵ mà tôi đă tưởng tượng, từ bệnh viện về đến nhà trong đêm tối, tuy nhiên, tôi vẫn không thể nén nỗi sự phấn khích khi ôm cái h́nh hài nhỏ bé mềm mại bước vào trong nhà.

Khi lần đầu tiên tôi khẽ đặt nó vào cái nôi nhỏ trống trơn nhiều tháng nay, tôi vô cùng hạnh phúc. Những ngày trước đây, khi cái lưng quần bầu của tôi to và chật hơn, tôi đă từng nh́n đăm đắm vào cái nôi mà không thể tin rằng sẽ có một em bé đặt trong đó. Và bây giờ cuối cùng th́ tôi cũng toại nguyện, tôi đặt nó nằm xuống và đắp cho nó cái mền nhỏ, rồi tôi lên giường ḿnh, lắc chiếc nôi bằng bàn chân. Tôi đă kiệt sức, mỏi ră rời, và không biết ḿnh có tồn tại không nữa.

Không đầy nửa giờ sau, trước khi nó bắt đầu rên khóc, tôi đă bồng nó lên giường ḿnh và kể từ đêm đó nó không bao giờ phải nằm trong chiếc cũi nữa. Nó cần tôi. Tại sao lại phải làm ngược lại? Cuộc sống quá ngắn ngủi. Tôi biết đời sống của nó c̣n ngắn hơn của tôi. Đó là điều khó khăn nhất khi làm mẹ một con cáo. Điều khó khăn thứ hai là không có bất cứ một ai xung quanh có cùng hoàn cảnh như ḿnh. Tôi thích nh́n sự thay đổi màu phân su của nó. Đôi khi chúng lại có màu quá xanh một cách đáng ngại.

Tôi sẽ không bao giờ quên nét mặt của mẹ tôi khi lần đầu bà đến mang theo hoa, áo sơ sinh và những con gấu nhồi bông. Tôi đă nói cho bà biết qua điện thoại là cuộc sinh nở tốt đẹp và con gái tôi nặng một kư hai, điều đó là sự thật.

“Nhỏ như vậy mà nó không cần phải nằm lồng ấp sao?, bà hỏi và lo lắng.

“Không mẹ à, nó khoẻ mà” Tôi không nói ǵ thêm, mẹ tôi cũng không thỏa măn khi nói chuyện qua điện thoại.

Tôi mở cửa trước và nghe bà nói: “Nó đâu rồi, nó đâu rồi”. Mắt bà sáng lên sôi nổi. Con gái của tôi là đứa cháu ngoại đầu tiên của bà.

Tôi nói “Suỵt.., dạ nó đang ngủ. Ḿnh nh́n trộm chút xíu thôi mẹ nhé”, tôi tin chắc rằng ngay khi bà thấy nó, sẽ không c̣n vấn đề nữa và bà sẽ yêu nó như tôi yêu nó.

Làm sao mà người ta không thấy vẻ đẹp của Anya? Nó có bộ lông đỏ sẫm đáng yêu, dày và mượt, màu trắng bên dưới cổ. Đầu mút của cái đuôi dài là màu trắng hoàn hảo. Cái đuôi của nó dài gần một phần ba thân h́nh nó. Trên chân giống như mang vớ trắng. Nó có vẻ xấu hổ, hơi lúng túng trước những người lạ, kín đáo, và khá thông minh. Nó di chuyển với một vẻ duyên dáng kiêu kỳ và thanh lịch đến nỗi đôi khi giống như mèo. Từ cái giây phút con gái tôi chào đời, tôi không thể thấy một đứa bé nào xinh hơn nó nữa. Tôi hy vọng mẹ tôi cũng thấy như vậy.

Chúng tôi rón rén đi vào pḥng ngủ nơi Anya đang nằm trong chiếc cũi ngủ trưa. Mẹ tôi đă chuẩn bị nựng “âuu âuu” khi đến gần chiếc cũi. Bà nh́n vào, mặt trắng bợt ra và chụp lấy cánh tay tôi. “Cái ǵ thế này?” bà th́ thào, giọng như hết hơi. “Có phải là chuyện đùa không? Con đă làm ǵ với con bé của con vậy?”

Đó là cái nh́n giống như vẻ mặt những người khác khi tôi ẵm Anya ra khỏi xe nôi. Tôi đă mua một chiếc xe nôi màu bạc có mái che. Tôi luôn bung mái che để tránh mưa tránh nắng. Người ta thường không thể cưỡng nỗi nh́n lén đứa bé trong chiếc xe nôi. Tôi cho rằng nhiều người trước đây chưa bao giờ thấy đứa bé nào giống như con gái của tôi.

Một người bạn cũ của tôi đă sốc và vụng về nói, “nó giống bạn ghê”

Tôi bừng mặt kiêu hănh. “Bạn nghĩ vậy sao?. Tôi nói với giọng sung sướng.

Con gái của tôi trong chiếc nôi màu bạc trông rất xinh đẹp, chiếc mền trắng làm nổi bật đôi g̣ má hồng. Tôi luôn luôn quấn tả cho nó khi tôi bế nó ra khỏi xe nôi mặc dù nó không thích những chiếc tả.

Tôi thấy tổn thương khi cha nó không đến thăm nó, không quan tâm đến nó dù chỉ một lời. Khi tôi nói với anh ta rằng, khi đồng hồ điểm lúc nửa đêm, tôi đă sinh một bé cáo, anh ta cũng chối luôn không nhận làm cha của nó. Anh ta nghĩ tôi đang nói dối, rằng tôi đă làm ǵ đó với đứa con gái thực của chúng tôi rồi đem Anya về.

“Tôi luôn nghĩ cô điên quá rồi. Hóa ra là thật. Cô điên rồi, điên quá đi” Anh ta thét lên và cúp máy.

Anh ta không trả một đồng xu cho việc nuôi nấng nó. Tôi sẽ cho thử ADN của anh ta, nhưng tôi không muốn tự ḿnh làm việc này. Không ai thông cảm cho tôi dù tôi nghĩ là lẽ ra họ phải thông cảm mới phải. Tôi không bao giờ bỏ mặc Anya hoặc chối bỏ nó, hoặc giả vờ không phải ḿnh sinh ra nó.

 

Nhưng khi giai đoạn nằm nôi qua đi, mọi thứ đều thay đổi. Con gái tôi không thích được bồng, được đẩy trong nôi hay ngồi trên ghế cao nữa. Nó cũng không thích nằm trên chiếc giường đơn của tôi trong căn hộ tầng trệt ở Tottenham nữa. Nó ngồi măi trước cửa chờ tôi mở cửa để đưa nó đi đến công viên Clissold, hoặc công viên Finsbury hoặc Downhills. Nhưng tôi phải trông chừng suốt ngày. Có lần, một đứa bé chạy đến chỗ chúng tôi với một cây cà rem trong tay, tôi vuốt ve bộ lông của nó. Anya rất ghen tuông, nó gầm lên và thực sự nhe hàm răng ra.

Chẳng bao lâu nó không muốn tôi đến gần bất cứ ai khác. Tôi phải điện thoại cho bạn bè trước khi họ đến để nói, v́ Chúa xin đừng ôm tôi trước mặt Anya hoặc là nó sẽ bỏ đi v́ họ. Nó đă từng đi v́ Adam, bạn cũ của tôi, cái đêm anh đưa tay ôm chầm lấy tôi khi anh đến trước cửa nhà. Anya phóng thẳng ra và tống ngay anh ngă ngữa. Nó chồm trên người anh và gầm gừ trên mặt anh. Adam run đến nỗi tôi phải rót cho anh một ly mạch nha. Anh uống cạn và bỏ đi. Tôi không c̣n thấy hay nghe tin ǵ về anh từ dạo đó.

Bạn bè thường đem chuyện này tranh luận với tôi:

“Mày không thể giữ nó ở đây được măi đâu”. Họ nói, “Mày không thể có cái hang ở thành phố.

“Mày phải thả nó đi”

Họ không thể tượng tượng họ thật ngớ ngẩn thế nào khi đă nói với tôi như thế. London đầy những con sói gầm rống trên đường phố ban đêm. Tôi luôn phải mất ngủ khi nghe tiếng hú, thét của con gái tôi giống y như thế. Có bà mẹ nào cho con gái của ḿnh đi về đồng hoang? Aileen, người bạn tốt nhất của tôi đề nghị chúng tôi lái xe cùng đi về phía vùng Scotland và thả nó vào Glen Strathfarrar nơi cô ấy thuyết phục tôi rằng Anya sẽ an toàn và sung sướng – nơi có loài hươu đỏ, cáo đỏ và những ngọn đồi màu đỏ.

Nhưng chính tôi không thể nào nghĩ đến việc xa ĺa con. Vào ban đêm, dường như chúng tôi ngủ gần nhau hơn, bộ lông nó sưởi ấm tôi. Giờ đây nó ngủ đầu đặt trên gối và chân trên vai tôi. Nó thích nằm dưới những tấm chăn với tôi. Điều này thật khác. Một phần nó muốn làm mọi thứ như cách tôi làm: ngủ dưới những tấm chăn, ăn những thứ tôi ăn, đến những nơi tôi đến, chạy khi tôi chạy và đi khi tôi đi; phần kia th́ nó muốn làm theo cách của nó. Ăn bất cứ cái ǵ nó tóm được trên đường hoặc trong rừng.

Nó khá lười; nó chẳng bao giờ thực sự chịu đi t́m thức ăn. Nó bới móc những ǵ thấy được trên đường đi của nó một cách hờ hững, tôi nghĩ vậy. Không đói thật sự nó cũng ăn rất khỏe. Tôi phải chặn không cho nó chạy qua thùng rác nhà hàng xóm để kiếm những đồ thừa của họ tối chủ nhật. Mọi thứ dường như làm tôi lúng túng hơn. Tôi không chú ư là nó ăn cả sâu bọ trong vườn.

Một lần nó phát hiện chuyển động nhỏ của một con thỏ rừng vẫy tai trong vườn. Chỉ cần bao nhiêu đó là đủ cho Anya. Nó rượt con thỏ, giết đi và chôn để dành cho một ngày đói. Điều đó là tôi hoảng sợ khi thấy ḍng dơi của nó quá rơ ràng, nó là một con cáo giống như những con cáo khác. Anya giống với sói đồng cỏ, hoặc sói xám hoặc một con chó hoang nhiều hơn là với tôi. Cái ngày nó chôn con thỏ là một trong những giây phút tự hào nhất trong đời tôi.

Nhưng tôi đă không được đồng hành với nó dài lâu trong suốt cuộc đời ḿnh. Với Anya, tôi cảm thấy giống như giờ đây có hai cuộc sống: một cuộc sống trước khi tôi có nó và một cuộc sống sau đó dường như vừa mới kết nối với nhau. Thậm chí tôi đă không cảm thấy ḿnh là một người. Khi có Anya tôi đă bốn mươi, v́ vậy tôi đă sống phần nhiều cuộc đời ḿnh. Tất cả những mối bận tâm trước kia đă không thành vấn đề nữa. Tôi đă không c̣n bận tâm nhiều đến áo quần, tóc tai và cân nặng. Chuyện đi chơi, dạ hội, tiệc tùng đă không c̣n quấy rầy tôi nữa. Tôi không c̣n cảm thấy sợ lỡ dịp nào đó và cũng không c̣n tham vọng nữa. Tất cả những chen đua hời hợt, vô vị đó dường như trở nên ngớ ngẩn. Tôi được nghỉ dưỡng sinh hơn ba tháng. Cái ư nghĩ phải đi làm đă làm cho tôi chán chường. Tất cả mọi quan tâm của tôi chỉ c̣n là Anya.

Ở nhà, tôi mở những bản nhạc tôi thích cho nó nghe và nhảy múa quanh pḥng. Tôi chọn cho nó những bản giao hưởng của Mozart, Chopin, Ella Fitzgerald va Louis Amrmstrong. Joni Mitchell là sở thích của Anya. Tôi ôm nó và khiêu vũ. “Bạn có muốn nhảy cùng tôi không nào, đi nào” Mắt Anya sáng lên và nó liếm mặt tôi. “Tất cả những ǵ tôi hằng mong là t́nh ta măi sáng tươi, trong tôi, trong bạn”. Tôi hát theo. Tôi có chất giọng cao và Anya thích nghe giọng tôi hát, đặc biệt là những bài dân ca. Thỉnh thoảng tôi hát ru nó ngủ. Những lần khác, tôi đọc truyện cho nó nghe. Tôi sưu tập những truyện ngắn về loài cáo. Aileen đă mua cho Anya cuốn “Hăy đợi đấy!”. Không một con cáo nào có thể cưỡng lại những câu chuyện quyến rũ như vậy.

“Ồ, ḷng tử tế của mi chính là sự lừa dối và xảo quyệt”, Tôi nói, vừa gơ nhẹ lên lồng ngực phập phồng của nó và đọc cho nó nghe một câu chuyện khác trong cuốn “Hăy đợi đấy!”. Nó thích được vỗ lên ngực. Nó nằm ngửa ra và huơ bốn chân trong không khí.

 

Nhưng cuối cùng th́ tôi cũng phải đi làm trở lại. Tôi để Anya ở nhà một ḿnh trong khi tôi ngồi vào máy vi tính, trả lời thư điện tử và nhấm nháp cà phê. Khi tôi quay về nhà lần đầu tiên, những cái chân gỗ của mấy chiếc ghế trong bếp bị gặm thủng, mặt ghế đầy vết cào xước. Tôi phải dọn trống những thứ có thể bị hư hại ra hành lang, chuyển dời cái bàn gỗ, cất đi những cuốn sách dạy nấu ăn. Tôi đặt những tờ báo trên sàn và để cho nó một chiếc giày cũ để gặm.

Tôi biết không có một người bảo mẫu nào có thể giữ nó. Tôi cũng không thể kiếm một người dạy chó: Anya không phải là một con chó. Điều đó dường như không công bằng. Tôi phải đương đầu với tất cả mọi vấn đề hoàn toàn đơn độc. Tôi phải sử dụng tất cả mọi phương sách, trí tưởng của riêng ḿnh. Tôi đắp cho nó cái áo cũ của tôi để nó ngửi trong khi tôi ra ngoài đi làm, và biết rằng nó sẽ gặm và xé vụn lúc tôi về nhà. Khi tôi kể cho đồng nghiệp nghe về những tṛ của Anya, họ ngồi im lặng không tự nhiên,và trao cho nhau những cái nh́n đầy ngụ ư khi họ nghĩ rằng tôi không thấy. Điều đó làm tôi bực ḿnh và cô đơn.

Thỉnh thoảng, tôi có cảm tưởng như chỉ có tôi và Anya trên thế giới này, không có trường hợp nào như chúng tôi. Vào những ngày chủ nhật, tôi đưa nó đến rừng Epping và tôi cùng chạy với nó, chạy ra chạy vào dưới những cây thông, nhảy lên cây, rượt những con thỏ. Gió thổi xuyên qua bộ lông làm cho tôi có cảm giác ngất ngây hạnh phúc. Tôi kiềm nén để không xé toạc áo để ở trần chạy cùng với Anya trong rừng. Khứu giác của tôi mạnh hơn qua những ngày chủ nhật này. Tôi biết đứng và đánh hơi cùng hướng với Anya. Tôi đă có thể nhận biết khi có một con thỏ gần đó.Tôi chưa bao giờ cảm thấy gần gũi nó hơn như khi ở ngoài rừng. Nhưng dĩ nhiên, dù khoẻ bao nhiêu, nhanh bao nhiêu, tôi cũng không thể nhanh như Anya. Nó dừng lại và nh́n quanh t́m tôi và chạy trở lại.

Tôi không nghĩ có ai có thể dạy tôi hiểu về chính ḿnh tốt hơn là Anya. Một lần khi nó gầm gừ người đưa thư, tôi tát vào cái mũi ướt của nó. Tôi bỗng cảm thấy hoảng sợ. Nhưng năm phút sau đó nó nhảy vào ḷng tôi, liếm mặt tôi và cố ư thân thiện trở lại. Sự tha thứ sẽ luôn làm cho bạn muốn khóc. Tôi vuốt ve bộ lông dài và sáng của nó, ấp mặt vào người nó và chúng tôi nh́n thẳng vào mắt nhau thật lâu đầy cảm thông. Tôi biết tôi không thể tha thứ như cách của Anya. Tôi không thể làm được. Tôi không thể dễ dàng làm như vậy trong phút chốc. Tôi phải đi cào xới quá khứ. Tôi không thể tha thứ cho cha của Anya v́ đă từ chối nó, v́ đă thề thốt và bẻ găy lời thề như bẻ những khúc xương.

Một buổi sáng, tôi thức dậy và nh́n ra ngoài cửa sổ. Trời đang có tuyết; những bông tuyết mềm rơi lả tả. Mặt đất đă phủ trắng, và tuyết bám vào thân của những bụi hồng mùa đông. Mọi thứ được phủ kín. Tôi thức dậy và đi lấy sữa. Có những dấu chân trên lối đi đến cửa nhà tôi. Những con cáo đă ở đây ban đêm. Chúng làm tôi phát điên. Tôi có cảm giác chúng muốn yêu cầu Anya phải là thành viên của chúng.

Tôi dọn sẵn cho con gái tôi bữa sáng, trái cây và thịt gà. Tôi đă có thể nói rằng nó không phải là nó. Mắt nó không tinh và tai nó không thính. Nó nh́n tôi buồn bă và dường như thấu hiểu. Tôi không biết chắc những ǵ nó đang cố nói với tôi. Nó đi đến cửa với một dáng dấp thanh nhă và lấy chân xô cửa hai lần. Thế rồi nó nh́n tôi lần nữa, cái nh́n buồn bă chưa từng thấy. Có lẽ, nó đă đủ lớn. Có lẽ nó muốn chạy ra cùng với bầy cáo thường quanh quẩn và tru quanh nhà.

Tôi thực sự không thể tưởng tượng giờ đây đời tôi không có nó. Cái khó khăn nhất của một người mẹ là phải buông con ḿnh ra, để nó chạy đi và đứng dơi theo nó.Tôi phát hiện thấy ḿnh nửa đêm xem hết cuốn album h́nh chụp Anya lúc c̣n nhỏ. Đây là lúc nó mới có vài tháng với cái b́nh sữa trong miệng. Đây là Anya với cái đầu ngóc lên trong chiếc xe nôi. Đây là Anya sau vườn đang chôn con thỏ đầu tiên. Đây là Anya và tôi nh́n nhau mỉm cười.

Nhiều đêm sau đó, khi c̣n nằm trên giường, chúng tôi lại nghe tru lần nữa; một trong những âm thanh phổ biến ở London giờ đây là tiếng gọi bầy của loài cáo thành phố. Anya thức dậy và đứng ở cửa sổ giường tôi. Nó hú đáp lại. Chẳng bao lâu bốn con cáo đă ở sau vườn; màu lông đỏ sáng của chúng nổi bật trên nền tuyết. Tôi nín thở khi nh́n chúng. Chúng trông khác lạ và bí ẩn, khác với Anya. Chúng đứng yên đó và sáng lên trong ánh trăng. Tôi nh́n chúng thật lâu và chúng cũng nh́n lại. Tôi chậm răi đi chân không vào trong bếp. Đứng nh́n cánh cửa sau một vài phút, tôi đẩy cái chốt bên trên, rồi cái chốt bên dưới. Tôi mở cửa, thả nó đi vào trong đêm.

 

[1] Một món ăn điểm tâm gồm sữa, hạt dẻ, trái cây khô trộn lại.

Nhị Tường dịch

 


Truyện Ngắn Thế Giới


Home

Khởi đăng: 20/4/2002 - Cập nhật: 23/9/2003